Liều thuốc chẹn β và kết cục sau hội chứng vành cấp

Tổng quan. Mặc dù chẹn beta giao cảm giúp tăng tỷ lệ sống sót  ở bệnh nhân hội chứng vành cấp (ACS), các liều đã được sử dụng trong các thử nghiệm lâm sàng thì cao hơn liều sử dụng trong thực tế lâm sàng, và các dữ liệu gần đây không ủng hộ cho việc sử dụng liều cao hơn. Chúng tôi giả định rằng tần suất biến cố tim mạch chính (MACE), bao gồm tử vong do mọi nguyên nhân, nhồi máu cơ tim và đột quỵ là tương đương giữa bệnh nhân sử dụng liều thấp và liều cao chẹn beta giao cảm.

Phương pháp. 7834 bệnh nhân HCVC nhập viện Intermoutain và được chẩn đoán có hẹp ≥ 70% động mạch vành từ 1994 đến 2013 được đưa vào nghiên cứu. Chúng tôi phân loại liều thấp là liều ≤ 25% và liều cao là ≥ 50% so với liều tương đương 200mg metoprolol hàng ngày. Chúng tôi đã sử dụng phân tích đa biến để đánh giá mối liên quan giữa liều thấp và liều cao β-bloker với biến cố tim mạch chính (MACE) tại thời điểm 0-6 tháng và 6-24 tháng. 

Kết quả. Tổng số 5287 bệnh nhân hội chứng vành cấp (HCVC) ra viện được điều trị chẹn beta giao cảm (87% liều thấp, 12% liều cao, và 1% liều trung bình). Tỉ lệ MACE tại thời điểm 6 tháng ở nhóm dung liều thấp và liều cao chẹn beta giao cảm là tương đương (P= 0.18) (hazard ratio [HR] = 0.76; 95% CI, 0.52-1.10). Tuy nhiên, ở những bệnh nhân dùng liều thấp chẹn beta giao cảm có giảm đáng kể nguy cơ nhồi máu cơ tim trong vòng 0-6 tháng (HR = 0.53; 95% CI, 0.33-0.86). Tần suất MACE trong suốt 6-24 tháng sau khi bị HCVC là tương đương giữa hai liều (P= .009; HR = 1.03 [95% CI, 0.70-1.50]).

Kết luận.Ở những bệnh nhân ACS, tỉ lệ mắc biến cố tim mạch chính ở nhóm dùng liều thấp và liều cao chẹn beta giao cảm là như nhau. Những phát hiện này đưa ra câu hỏi về tầm quan trọng của việc đạt được một liều cao thuốc chẹn β ở bệnh nhân sau HCVC và nhấn mạnh cần thiết phải có những nghiên cứu thêm về vấn đề này. 
(Am Heart J 2017;184:26-36).
 


Danh mục: Nghiên cứu khoa học

Bình luận
Bài viết liên quan