Siêu âm tim có giá trị đối với khả năng phục hồi ở những người bệnh có rung nhĩ không?

Tóm tắt.

Mục tiêu. Siêu âm tim có vai trò sống còn trong việc đánh giá định kỳ và quản lý rung nhĩ (RN). Chúng tôi đã thực hiện đánh giá hệ thống về tính giá trị và khả năng phục hồi chức năng tâm thu và tâm trương tâm thất trái trong RN trên siêu âm và các phương pháp thu thập tối ưu. Phương pháp và kết quả: Cơ sở dữ liệu được tìm kiếm trên mạng để nghiên cứu về các bệnh nhân rung nhĩ tại thời điềm siêu âm tim (từ 1960 đến 8/ 2015), tương lai sẽ đăng ký với PROSPERO (CRD42015025297). Đánh giá hệ thống bao gồm 32 nghiên cứu từ 3 066 kết quả tìm kiếm (1968 bệnh nhân RN). Độ tuổi trung bình là 67, 33% là phụ nữ, LVEF trung bình 53% (±10%), và E/e' trung bình 11.7 (±2.7). Dữ liệu về tính giá trị và khả năng phục hồi của các chỉ số tâm thu rất hạn chế. Ngược lại, các thông số tâm trương chứng tỏ có mối tương quan với áp lực đổ đầy đo trên biện pháp có xâm lấn và khả năng tái tạo hợp lý: E/e' (n = 444) r = 0.47 to 0.79; IVRT (n = 177) r = –0.70 to –0.95; E/Vp` (n = 55) r = 0.63 và 0.65; dòng chảy tâm trương tĩnh mạch phổi (n = 67) r = –0.80 và –0.91. Độ cao E/e' (>15) gắn với năng lực chức năng, chất lượng sống và tiên lượng bệnh. Để đạt tối ưu ở bệnh nhân rung nhĩ, cần có chu kỳ tim với nhịp tim được kiểm soát (<100 nhịp/phút) và các khoảng RR tương tự trước. Độ dài chu kỳ tim và tương đương quan trọng hơn số nhịp đập trung bình. 

Kết luận. Với việc lựa chọn cẩn thận các chu kỳ tim phù hợp, siêu âm tim là một công cụ có giá trị để xác định rối loạn chức năng tâm trương ở các bệnh nhân rung nhĩ, và E/e' là một dấu ấn độc lập chỉ điểm tình trạng lâm sàng và tiên lượng xấu. Tuy nhiên, dữ liệu về chức năng tâm thu cực kỳ hạn chế và đòi hỏi phải nghiên cứu tiếp theo và đánh giá thêm về những thay đổi trong thực hành lâm sàng.


Danh mục: Nghiên cứu khoa học , Bài viết chuyên đề

Bình luận
Bài viết liên quan