THĂM BỆNH VIỆN TIM HÀ NỘI

Bên phòng khám bệnh theo yêu cầu cũng đông khách lắm. Người ở Hà Nội, người ở các tỉnh về đây đông nghìn nghịt. Đây đó có các thiếu nữ xinh tươi là nhân viên của bệnh viện. Chị em mặc áo dài trắng đeo chéo vai tấm băng đỏ chữ vàng HƯỚNG DẪN KHÁM BỆNH sẵn sàng chỉ dẫn cho khách khiến cho người mới đến đây lần đầu không khỏi ngỡ ngàng. Nắng tháng sáu hầm hập như đổ lửa, nhưng trong các phòng chờ nhà kính máy điều hòa làm việc hết tốc lực đem lại không khí mát mẻ dễ chịu. Ngoài cổng chính dẫn vào hành lang bệnh viện không khí thoáng đãng có hàng tre xanh thân vàng tạo cảnh thiên nhiên thật dễ chịu. Dưới hàng tre là mấy dãy ghế dành cho khách ngồi chờ lấy kết quả xét nghiêm chiếu, chụp không một chỗ trống. Hai chiếc quạt máy cỡ bự quay tít xua đi cái nóng hầm hập ra ngoài. Người này vừa đi, người khác lại đến thật nhộn nhịp.

Theo chân một nhân viên y tế hướng dẫn lên tầng hai để thăm các phòng chức năng, các khoa lâm sàng của bệnh viện, tôi gặp người nhà các bệnh nhân ngồi chật lan cả ra các lối đi. Mặc dù quá tải nhưng tôi nhận xét mọi người đến đây rất trật tự. Không có cảnh ồn ào, gắt gỏng cho thấy văn hóa bệnh viện đã được xây dựng. Thầy thuốc và bệnh nhân đều tuân thủ nội qui y đức, nhân ái và nề nếp.

Tôi ghé vào một phòng bệnh nhân nội trú theo yêu cầu. Căn phòng sạch đẹp như phòng ở khách sạn. Bệnh nhân là một bác cao tuổi ở phường Dịch Vọng Hà Nội đã vào đây được 4 ngày, bác bị tim hở van hai lá. Vợ con bác rất quan tâm chăm sóc. Ngoài việc thuê người phục vụ, vợ bác còn túc trực ngày đêm bên chồng. Các con bác đang công tác thì tranh thủ buổi tối đến thăm cha. Tôi thấy đây là một gia đình có kinh tế khá giả và con cháu hiếu thảo, đặc biệt là vợ bác rất yêu quý chồng. Trò chuyện với bác tôi được biết BS, y tá điều trị cho bác rất tận tình cho nên bệnh của bác đã thuyên giảm chỉ ngày mai là bác xuất viện được rồi.

Tôi vào thăm phòng lưu trú không mất tiền. Cảnh đầu tiên đập vào mắt tôi là sự chật chội đông dúc quá trời - những hai người ốm nằm chung một cái giường đơn. Người nhà đi nuôi bệnh nhân thì ngồi xuống sàn nhà hay tá túc ngoài hành lang. Những người mà tôi đã gặp trên lối đi Họ là những người nghèo thường là ở các tỉnh xa Hà Nội. Tuy đông người nhưng căn phòng sạch sẽ và trật tự. Tôi tiếp súc với một bệnh nhân ở tận huyện Tam đảo Vĩnh Phúc, Bà bị ốm đau tim ông đi nuôi vợ. Ông cho biết hoàn cảnh gia đình nông dân nghèo đời sống khó khăn nhưng mạng người là quan trọng. Bởi vậy khi phát hiện bà bị đau tim “Tôi và các con phải thuê ô tô tức tốc đưa bà đến Bệnh viện tim Hà Nội ngay. May quá gặp thầy gặp thuốc nên nhà tôi 10 phần đau đã khỏi 9 rồi. Chỉ nay mai là bác sĩ cho về thôi“. Khi tôi hỏi về y đức của thầy thuốc thì hai bác cứ nắc nỏm khen các BS, y tá thật tốt và không nhận bất cứ thứ gì chúng tôi biếu cả. Một bà bệnh nhân khác quê ở Thái Bình đã ngoài 50 tuổi dáng mệt mỏi bơ phờ. Bệnh nhân này cùng nằm với bà ở Tam đảo cho biết mới nhập viện hôm qua. Sáng nay mới đi chiếu chụp làm xét nghiệm máu và điện tâm đồ. Con gái đi nuôi mẹ đang chờ lấy kết quả. Bà có bảo hiểm y tế nên mặc dầu đi trái tuyến vẫn được miễn trừ %. Bà được BS khám bệnh, chị điều dưỡng ở phòng này quan tâm nên rất tin tưởng.

Dạo qua một lượt trên các hành lang, các lối đi tôi để ý cách bài trí đơn giản mà nghệ thuật ít thấy ở các bệnh viện khác. Từ cách trang trí ở các phòng đợi cây cảnh, rặng tre thân vàng đến những chậu cây xanh trên tầng cho thấy cảnh quan bệnh viện thật hài hòa dịu mát. Đặc biệt các nợi vệ sinh toilet thật sạch sẽ luôn có lao công quét dọn, bệnh nhân và khách ra vào toilet không phải trả tiền. Tôi nhớ lại một lần vào thăm bạn bị ốm điều trị ở bệnh viên Việt Xô đầu năm 2014 gần đây thôi. Tôi bị mót tiểu quá, ngó trước trông sau tôi phát hiện ra: kia rồi wc ở chỗ kia! Tôi xăm xăm đi tới đang định bước vào thì một chị tuổi sồn sồn bước ra: Anh cho xin tiền? Tôi ngạc nhiên hỏi vào bệnh viên đi vệ sinh cũng phải mất tiền ư? Chị thản nhiên nói phải trả tiền anh cho xin 2. 000 đồng. Tôi đưa tiền cho chị rồi miễn cưỡng bước vào bên trong bẩn ơi là bẩn. Tôi phải lấy tay bịt mũi và đi cho nhanh. Khi bước ra tôi phàn nàn sẽ viết lên báo. Chị vênh mặt thách đố anh cứ viết đi đây là chủ trương của bệnh viện tôi cóc sợ. Từ lần ấy tôi có ấn tượng xấu với bệnh viện này và rất bất bình với cảnh bệnh viện thu phí vệ sinh của khách. Cho nên khi đến Bệnh viện tim Hà nội tôi thật sự cảm phục. Phải chăng đây cũng là biểu hiện y đức của thầy thuốc. Y đức không phải cái gì xa xôi mà từ việc nhỏ nhất? Đã là nhà thương theo cách gọi ngày xưa thì phải trân trọng con người chứ đừng tận thu như thế ?


Danh mục: Khách hàng nói về chúng tôi

Bình luận
Bài viết liên quan