Công việc nào cũng vì bệnh nhân

4 công việc đều vì 1 mục đích  

- Vừa làm quản lý, vừa trực tiếp xử lý những ca bệnh khó, tham gia công tác đào tạo trong lĩnh vực tim mạch và làm đại biểu dân cử, ông xoay xở như thế nào để có đủ thời gian làm tốt các công việc này?

- Với tôi thực ra 4 công việc ấy chỉ là một và cùng hướng tới mục đích duy nhất là mang lại những quyền lợi tối ưu cho bệnh nhân.

Khi làm bác sĩ, mình trực tiếp khám chữa bệnh để bệnh nhân được hưởng những thành tựu khoa học của thế giới cũng như Việt Nam. Làm quản lý thì phải có trách nhiệm sắp xếp bộ máy, cải cách thủ tục hành chính để người dân được hưởng lợi nhất. Thời gian giảng dạy là cơ hội để tôi chuyển giao những kiến thức, kinh nghiệm mình có cho thế hệ học trò, cho anh em đồng nghiệp ở cơ sở để người dân ở vùng sâu vùng xa có thể tiếp cận được những phương pháp mới mà mình học được từ nước ngoài, từ các thầy. Chính những công việc này đã cho tôi cơ hội lắng nghe tiếng nói từ cơ sở, tường tận gốc gác vấn đề thuộc lĩnh vực mình để truyền đạt lại ý nguyện của người dân đến với QH nhằm hoàn thiện chính sách. Và đó chính là một phần việc quan trọng của một ĐBQH.

Vào thời điểm họp QH, ban đầu tôi cũng cảm thấy khá “căng” khi phải dành một khoảng thời gian cho công việc này. Tuy nhiên, tôi phải cân bằng và thích ứng ngay để thực hiện trách nhiệm của một ĐBQH như đã từng hứa trước cử tri. Tôi thường phải tận dụng những khoảng thời gian xen kẽ, chẳng hạn giờ nghỉ trưa thì khám cho bệnh nhân; buổi chiều tối dành cho công việc quản lý, thứ 7 chủ nhật thì giảng dạy. Tham gia các kỳ họp QH luôn được tôi ưu tiên hàng đầu, đây là cơ hội để tôi lắng nghe, học hỏi từ ý kiến đóng góp của các ĐBQH khác giúp mình thêm hiểu biết và thêm kinh nghiệm quản lý.

- Cụ thể thì công tác chuyên môn giúp gì cho ông trong việc tham gia hoạch định chính sách trên nghị trường?

- Công việc chuyên môn giúp tôi áp dụng được những ứng dụng khoa học công nghệ của thế giới phù hợp với người dân Việt Nam. Nói phù hợp là vì khả năng chi trả của người dân nước ta cũng như của bảo hiểm xã hội cũng vừa phải, thu nhập cũng chỉ ở mức vừa thoát nghèo. Vì vậy, chúng ta phải ứng dụng khoa học công nghệ một cách hiện đại nhất nhưng cũng phù hợp nhất, không thể chỉ mang về những thứ cao siêu mà không quan tâm đến vấn đề kinh tế - xã hội làm cho người dân khó tiếp cận. Tôi nghĩ rằng điều này cần tiếng nói của một ĐBQH làm công tác chuyên môn.


Khám sàng lọc phát hiện sớm tim bẩm sinh trong Chương trình “Trái tim cho em”
Nguồn: ITN

- Ngược lại, làm ĐBQH giúp gì cho ông trong việc quản lý Viện Tim Hà Nội?

- Nếu như chúng ta có 6 năm để học ở trường Đại học Y thì mỗi ĐBQH cũng có 5 năm để học hỏi ở một “trường đời”. Tôi nghĩ, đây là một trường đại học tổng hợp, không chỉ có kiến thức hàn lâm mà còn có rất nhiều kiến thức về xã hội; là nơi tập trung gần 500 con người ở những lĩnh vực khác nhau của xã hội - họ có kiến thức, tiếng nói trong rất nhiều mảng của cuộc sống kể cả luật pháp, điều hành… Và tôi có thể tìm được cái riêng cho mình trong suối nguồn kiến thức ấy để hoàn thiện mình và xây dựng nơi tôi công tác thành một điểm đến lý tưởng cho người bệnh.

- Điểm đến lý tưởng ấy là gì, thưa ông?

- Bệnh viện Tim Hà Nội hiện đang còn rất nhiều khó khăn dù được sự ủng hộ của Thành ủy, UBND thành phố. Song, sắp tới Bệnh viện sẽ có những bước thay đổi về xây dựng cơ sở vật chất và tôi hy vọng thời điểm đó sẽ đến sớm để người dân Hà Nội cũng như người dân các tỉnh được hưởng thụ những điều kiện tốt nhất khi khám chữa bệnh. Đặc biệt, khi điều kiện cơ sở vật chất tốt sẽ giúp nhân viên y tế làm việc thuận lợi hơn, khả năng làm việc và cống hiến tốt hơn cho người dân, cho Việt Nam, không chỉ trong khoa học kỹ thuật mà cả lĩnh vực chăm sóc sức khỏe.

Y tế cơ sở - nền tảng thay đổi chất lượng cuộc sống

- Vấn đề nào của ngành y tế mà ông trăn trở nhất hiện nay?

- Ngoài việc truyền đạt đầy đủ tâm tư, nguyện vọng, bức xúc của người dân đối với QH và đóng góp vào các quyết sách lớn của QH thì lời hứa lớn nhất với cử tri cũng là tâm huyết của tôi chính là việc tham gia phát triển y tế cơ sở. Chúng ta phải quan tâm đến kỹ thuật cao để giải quyết những vấn đề cấp bách, tức thời khi người dân có nhu cầu thay vì để người bệnh phải đi nước ngoài chữa trị. Nhưng về lâu dài, để giải quyết triệt để những vấn đề bức xúc hiện nay như tỷ lệ mắc ung thư, tim mạch, tiểu đường quá nhiều hay tuổi thọ trung bình người cao hơn nhưng chất lượng cuộc sống không cao thì phải phát triển y tế cơ sở. Khi đó, người dân không chỉ được chăm sóc khi bị bệnh mà từ khi chưa có bệnh hay phải được chăm sóc từ trong bụng mẹ. Nói cách khác, chúng ta muốn thay đổi chất lượng cuộc sống của người Việt thì phải phát triển y tế cơ sở.

- Gần đây, hiện tượng người nhà bệnh nhân có thái độ không đúng mực, thậm chí là hành hung các y, bác sĩ đã trở nên đáng báo động. Theo ông, làm thế nào để ngăn chặn điều này?

- Tôi cho rằng “tiên trách kỷ, hậu trách nhân”. Trước tiên phải nhìn lại mình - đây là điều hết sức quan trọng. Nếu chúng ta chỉ có phản ứng trở lại khi bị xúc phạm thì chưa chuẩn mực. Rõ ràng chúng ta đang còn nhiều thiếu sót, khó khăn kể cả về cơ sở vật chất, trình độ của y, bác sĩ… Những sai sót về chuyên môn, những tai biến không mong muốn vẫn xảy ra, điều đó làm người dân bức xúc, mất niềm tin đối với ngành y. Đây là thực trạng tồn tại nhiều năm, và cũng là điều tôi lý giải vì sao tôi luôn muốn phát triển y tế cơ sở. Y tế chuyên sâu, chúng ta đã có bước tiến nhất định. Y tế cơ sở là điều chúng ta phải quan tâm. Nhiều bác sĩ khi ra trường, có nhiều năm hoạt động ở cơ sở nhưng không được đào tạo lại, kiến thức mai một hoặc không cập nhật đủ kiến thức để đáp ứng nhu cầu ngày càng khắt khe của người dân không chỉ về chuyên môn mà cả cách ứng xử, hiểu biết về tâm lý người bệnh.

Năm 2017 có 25 vụ bạo hành bác sĩ. Đây là sự suy đồi đạo đức mà tất cả mọi người đều nhận ra. Điều này cần phải nhìn nhận từ gốc rễ hay nói cách khác từ sự giáo dục của nhà trường, của cộng đồng hay từ những hương ước trong thôn, bản… nhưng cốt lõi là sự giáo dục của gia đình. Nếu chúng ta mất đi những nền tảng đó thì dù có tuyên truyền cỡ nào cũng chỉ là cái vỏ bên ngoài. Bên cạnh đó là hành lang pháp lý. Chúng ta cần một chế tài mạnh hơn để ngăn chặn, xử lý các đối tượng có hành vi bạo lực, côn đồ. Có như vậy người thầy thuốc mới tập trung vào công việc chữa bệnh cứu người, không bị tổn thương về cả thể xác, tinh thần do những bức xúc của một số đối tượng gây ra.

- Xin trân trọng cảm ơn ông!


Danh mục: Tin tức , Truyền thông nói về chúng tôi

Bình luận
Bài viết liên quan