Haloperidol và Ziprasidone trong điều trị sảng ở bệnh nhân hồi sức

1. Người dịch: ThS.Nguyễn Văn Thực, Khoa Hồi sức tích cực

2. Hiệu đính: PGS.TS. Lê Thu Hòa, Phụ trách Trung tâm ĐT- CĐT

Tổng quan. Có sự mâu thuẫn trong dữ liệu về các tác dụng của các thuốc chống loạn thần ở các bệnh nhân có tình trạng sảng tại khoa hồi sức tích cực (ICU)

Phương pháp. Trong một thử nghiệm ngẫu nhiên, mù đôi, có đối chứng với giả dược, chúng tôi đánh giá các bệnh nhân suy hô hấp cấp, hoặc shock và sảng thể tăng hoạt động hoặc giảm hoạt động sử dụng các liều bolus đường tĩnh mạch với haloperidol (liều tối đa 20mg/ngày), ziprazidone (liều tối đa 40mg/ngày) hoặc giả dược. Thể tích và liều lượng của thuốc thử nghiệm hoặc giả dược được giảm một nửa hoặc tăng lên gấp đôi sau 12 giờ tùy theo có hoặc không có tình trạng sảng, được xác định bằng việc sử dụng phương pháp đánh giá lú lẫn tại khoa ICU, và các tác dụng phụ của can thiệp. Kết cục tiên phát là số ngày sống không có sảng hoặc hôn mê trong giai đoạn 14 ngày can thiệp. Các kết cục thứ phát bao gồm sống sót sau 30 ngày và 90 ngày, thời gian đến ngừng máy thở, thời gian đến khi nhập ICU và thời gian xuất viện. Các kết cục về sự an toàn bao gồm các triệu chứng ngoại tháp và an thần quá mức.

Kết quả. Bản thoả thuận tham gia nghiên cứu đã thu được từ 1183 bệnh nhân hoặc người đại diện hợp pháp của họ. Tình trạng sảng xuất hiện ở 566 bệnh nhân (48%), trong số đó 89% bệnh nhân có sảng thể giảm hoạt động và 11% có sảng thể tăng hoạt động. Trong 566 bệnh nhân, có 184 bệnh nhân được phân ngẫu nhiên vào nhóm sử dụng giả dược, 192 bệnh nhân được sử dụng haloperidol và 190 bệnh nhân sử dụng ziprasidone. Thời gian tiếp xúc trung bình với thuốc thử nghiệm hoặc giả dược là 4 ngày (khoảng tứ phân vị từ 3 - 7). Số ngày trung bình bệnh nhân sống sót mà không có sảng hoặc hôn mê là 8.5 (95%CI, 5.6 đến 9.9) ở nhóm dùng giả dược, 7.9 (95% CI, 4.4 đến 9.6) ở nhóm dùng haloperidol, và 8.7 (95%CI 5.9 đến 10) trong nhóm dùng ziprasidone (P=0.26 chotác dụng tổng thể trong các nhóm thử nghiệm).

Việc sử dụng haloperidol hoặc ziprasidone so với giả dược, không có ảnh hưởng đáng kể trên các kết cục tiên phát (OR 0.88 [95%CI 0.64 - 1.21] và 1.04 [95% CI, 0.73 đến 1.48], riêng cho từng nhóm). Không có sự khác biệt có ý nghĩa giữa các nhóm về các kết cục thứ phát hoặc tần suất xuất hiện các triệu chứng ngoại tháp.

Kết luận. Việc sử dụng haloperidol hoặc ziprasidone, so với giả dược, ở nhng bệnh nhân có suy hô hấp cấp hoặc shock và có tình trạng sảng giảm động hoặc tăng động trong ICU không ảnh hưởng đáng kể tới khoảng thời gian sảng của bệnh nhân.

Link bài:https://www.nejm.org/doi/full/10.1056/NEJMoa1808217


Danh mục: Tin tức , Nghiên cứu khoa học , Bài viết chuyên đề

Bình luận
Bài viết liên quan